Nhìn lại "Vì sao đưa anh tới" và cùng điểm danh những câu thoại được liệt vào hàng kinh điển của trai đẹp ngoài hành tinh Do Min Joon.
Vì sao đưa anh tới vừa
khép lại hành trình phát sóng với một kết thúc được đánh giá là hợp
tình hợp lý. Theo dõi 21 tập phim, khán giả đã không ít lần "phát sốt"
bởi những phát ngôn ấn tượng của nhân vật “cụ giáo 400 tuổi” Do Min Joon
(Kim Soo Hyun). Trai đẹp ngoài hành tinh sở hữu nhiều câu thoại đáng
nhớ, có lúc mang chiêm nghiệm sống sâu xa, lúc khác thì đong đầy tình
cảm với người con gái anh yêu, nhiều khi ngôn từ lại chan chứa nỗi niềm
bi thương, bất lực, chạm vào cảm xúc người xem.
Cùng điểm danh những câu thoại đi vào lòng người của trai đẹp ngoài hành tinh Do Min Joon trong Vì sao đưa anh tới:
Cùng điểm danh những câu thoại đi vào lòng người của trai đẹp ngoài hành tinh Do Min Joon trong Vì sao đưa anh tới:
"Dù
tôi muốn hay không muốn thì những việc phải xảy ra vẫn sẽ xảy ra. Người
Trái Đất gọi đó là định mệnh. Nếu có lý do phải gặp gỡ thì chẳng phải
cuối cùng rồi cũng sẽ gặp nhau sao? Còn nếu như không thể thì có nghĩa
là giữa chúng tôi chẳng tồn tại lý do nào để chạm mặt cả."
"Chỉ
cần nhờ giúp đỡ được một lần thì sẽ có lần hai, lần ba, tiếp tục cầu
cạnh, nhờ vả người khác. Đây chính là con người ta ở đời. Và còn nữa,
“ngày nào đó sẽ báo đáp” ư, không có đâu. Đời không dài đến thế, để cho
con người ta đủ hiểu chuyện!"
"Ngày
xưa có một chú thỏ bằng sứ. Chú đem lòng yêu một cô bé, rồi phải đứng
nhìn cô bé đó chết dần. Chú thỏ đó tự hứa với mình sẽ không mắc lại sai
lầm yêu đương lần nữa. Nhưng hãy thử trả lời đi, nếu không có tình yêu,
câu chuyện làm sao kết thúc có hậu được?"
"Tin
đồn càng xấu thì càng lan nhanh. Ngày xưa, mọi tin đồn đều bắt đầu lan
truyền từ miệng giếng trong làng. Bây giờ, thay cho cái miệng giếng đó,
chính là ở gần máy bán cà phê tự động, quán cà phê, khách sạn, trạm
xăng, internet, blog... Chỉ cần đó là nơi mọi người tụ tập nghỉ ngơi thư
giãn thì đều có thể phát sinh tin đồn. Nhiều tin đồn ác ý, có thể dồn
con người ta vào chỗ chết"
"Cách
để không bị tổn thương vì người khác, tôi nói cô biết nhé! Đừng cho,
cũng đừng nhận bất cứ điều gì. Và cũng đừng kỳ vọng gì hết. Như vậy sẽ
không thất vọng, cũng chẳng tổn thương".
"Đối
với tôi, đây là khoảnh khắc tôi đã chờ đợi suốt 400 năm qua. Tôi vốn
nghĩ: nếu lúc nào cũng trong tâm thế chuẩn bị sẵn sàng để rời đi thì có
thể đi mà không hề lưu luyến. Vậy mà giờ đây, thời gian của tôi đã sắp
đến nhưng vẫn còn lại một người, vẫn còn những nghi ngờ chưa thể giải
quyết và cả những lưu luyến, bi thương, khiến tôi cảm thấy sợ hãi"
"Bạn
có biết tại sao con người ta lại sợ chết không? Bởi vì họ sợ sẽ bị lãng
quên. Ở thế giới mà tôi đã tồn tại, dù tôi có biến mất, thì thế giới
vẫn như vậy, chỉ mình tôi bị lãng quên. Bất chấp điều đó, bất chấp việc
không có ai nhớ đến, tôi cũng không quan tâm. Thế nhưng giờ tôi có chút
lo sợ rồi. Bởi vì có một người đã xuất hiện, một người mà tôi không muốn
bị cô ấy lãng quên."
"Trái
tim tôi đúng là không thể giải quyết rõ ràng được. Tôi chẳng thể dứt
lòng ra đi, cứ bịn rịn quay đầu lại và hối tiếc. Tôi hối hận chưa bao
giờ sống lấy một ngày bình thường như người ta. Không thể cùng với ai đó
chia sẻ khoảnh khắc đón ngày mới vào buổi sáng và quãng thời gian hết
ngày buổi tối. Không có một ngôi nhà mà ở đó có người chờ tôi quay về.
Không thể biểu đạt tình cảm yêu mến thật lòng với ai đó. Tôi hối hận tất
cả những điều đó. Loài người không thể sống quá 100 năm nhưng họ đều
từng làm qua tất cả những điều giản đơn ấy, những điều từng bị tôi chê
cười là quá tầm thường. Giờ đây, với tôi đó là những việc nhỏ bé nhưng
vô cùng ấm ấp và đẹp đẽ, là những điều tôi rất muốn được làm."
"Tôi
đã mơ một giấc mơ hạnh phúc. Và rồi nhận ra, giấc mơ ngọt ngào ấy sẽ
khiến ta càng thấy bất hạnh hơn khi tỉnh dậy. Ngay từ đầu, giấc mộng
hạnh phúc không phải là thứ tôi nên mơ ước".
"Những
ngày có thể nhìn thấy cô ấy chỉ còn lại chưa đầy hai tháng nữa thôi.
Tôi thích cô ấy, rất thích. Tôi… yêu người con gái đó. Hai tháng cũng
tốt. Một tháng cũng được. Tôi chỉ muốn ở bên cạnh cô ấy, dù làm vậy sẽ
khiến tôi không thể rời đi, dù có giống như điều luật sư Jang từng nói,
tôi sẽ phải chết ở nơi này. Chỉ cần có thể vĩnh viễn sống trong giấc mơ
hạnh phúc, dù không tỉnh lại thì tôi vẫn muốn làm thế. Không được sao?"
"Từng
có một khoảnh khắc tôi muốn thời gian mãi mãi dừng lại. Chỉ bởi vì: dù
thế nào đi nữa tôi cũng không muốn nghe một câu nói."
"Để
buông tay Chun Song Yi, tôi đã nói cho cô ấy biết thân phận của mình.
Bởi vì tôi hy vọng cô ấy trốn chạy khỏi tôi, hy vọng cô ấy e sợ tôi. Tôi
mong như vậy."
"Tôi
sắp phải đi rồi. Cô ấy không thể đi cùng, tôi ở lại cũng chẳng được.
Việc duy nhất tôi có thể làm là biến mất êm đẹp, chẳng phải thế sao? Cô
gái ấy, dù không có tôi đi nữa, vẫn phải ăn những món ăn ngon, đi dạo,
vui đùa trong những ngày đẹp trời và sống thật tốt. Những gì có thể làm,
tôi sẽ làm tất cả cho cô ấy."
"Trước
đây ông từng hỏi tôi, liệu trong những năm tháng đằng đẵng trước đó,
làm thế nào tôi sống được một mình. Lúc ấy, tôi chưa bao giờ cảm thấy cô
độc. Nhưng giờ, khi lần đầu tiên có người mình yêu, nghĩ đến việc phải
rời xa người đó, tôi cảm thấy cô độc đến mức không còn là chính mình
nữa, giống như trong cả vũ trụ này chỉ còn lại mỗi mình tôi lẻ loi quạnh
quẽ."
"Tôi
chưa từng nghĩ có ngày mình sẽ cầu hôn theo cách ấu trĩ trẻ con như thế
này. Nhưng… Chun Song Yi! Những lời em muốn nghe tôi không thể nào nói
hết cho em nghe được. Tuy vậy, tương lai mà em chờ đợi, tôi muốn cùng em
sống ở đó."
"Chun
Song Yi! Người anh yêu, Chun Song Yi! Trời lạnh rồi. Em đừng mặc những
đồ hở hang chỗ nọ chỗ kia. Em có mặc kín vẫn rất đẹp. Như lần trước anh
đã nói, cảnh hôn, cảnh ôm phía sau, những cảnh đó không được. Đóng phim
tình cảm… cũng không được. Em đừng ốm. Cũng đừng đọc những lời bình luận
ác ý. Đừng một mình nhìn lên trần nhà, vừa hát vừa khóc. Em đừng ăn cơm
một mình. Uống rượu rồi thì đừng có tự ý đi lung tung. Đêm xuống, đừng
làm trò vô bổ. Đoán anh ở ngôi sao này hay ngôi sao kia… em đừng làm trò
đó nữa. Thế nhưng, anh mỗi ngày đều sẽ ngước nhìn về đây từ nơi đó. Vì
nơi này có em, anh sẽ dõi theo mỗi ngày. Mỗi ngày, anh sẽ nỗ lực để quay
về."
"Tôi
là người đàn ông tài giỏi hơn em nghĩ nhiều. Tôi đã từng dừng thời gian
lại rất nhiều lần. Vào những lúc em không biết ấy, tôi đã nói câu này,
“Anh yêu em, Chun Song Yi!”. Nếu nói lời đó vào lúc thời gian đang trôi,
tôi cảm thấy tất cả rồi cũng trôi dần theo thời gian và biến mất. Chính
vì thế, tôi đã dừng thời gian lại chỉ để nói em nghe: Anh yêu em, Chun
Song Yi!
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét